Ông chủ làm vẻ vang cho ngôi nhà chứ không phải ngôi nhà làm vẻ vang cho ông chủ - Xixêrông

Abba! Cha Ôi (số 20)

                               TÌNH YÊU GIA ĐÌNH
Sáng Chúa nhật ngày 25-3-2001 vừa qua, chúng tôi đọc được trên mạng lưới toàn cầu một bài viết về ý nghĩa của gia đình. Người đưa nó lên "xa lộ thông tin" đã không ghi tác giả là ai. Mời bạn thưởng thức câu chuyện qua bản chuyển ngữ sau đây:
Tôi đã đụng phải một người lạ đi ngang qua mình, rồi tôi nói: "Ông vui lòng tha lỗi cho tôi". Người ấy đáp: "Xin bà cũng tha lỗi cho tôi nữa; tôi đã không ngó chừng bà". Chúng tôi rất là lịch sự, người lạ này và tôi. Chúng tôi từ giã nhau, tiếp tục con đường mình đi. Nhưng tại gia đình chuyện lại xảy ra khác. Chúng ta cư xử thế nào với những người thân yêu, cụ già, người trẻ của mình. Chiều hôm ấy, khi tôi nấu cơm tối, con trai tôi im lặng đứng bên cạnh tôi.  Quay lưng lại, tôi đã đụng phải nó gần ngã xuống đất. Tôi giận dữ quát lên: "Tránh xa ra!" Con tôi đi ra, trái tim nhỏ bé của nó vỡ tan. Tôi đã không nhận biết mình đã nói khe khắt thế nào. 

Lúc tôi nằm thao thức trên giường, tiếng nói rất nhẹ của Thượng Đế đến với tôi và bảo rằng: "Khi đối xử với kẻ xa lạ, con đã rất lễ độ, nhưng với con cái mà con thương yêu, xem ra con lại lạm dụng. Hãy xuống bếp và nhìn dưới nền nhà, con sẽ thấy một số hoa ở nơi cửa. Đó là những đóa hoa con của con đã mang về cho con. Chính nó đã hái những hoa ấy: màu hồng, màu vàng và xanh dương." 
Con trẻ đứng lặng thinh cố không phá mất sự ngạc nhiên, và bạn không bao giờ trông thấy nước mắt tràn ngập đôi "cửa sổ linh hồn" của nó. Vào lúc này, tôi đã cảm thấy mình thật bé nhỏ, và bây giờ những hạt lệ của tôi bắt đầu rơi. Tôi đã lặng lẽ đi tới và quỳ xuống bên giường con mình: "Dậy đi con, hỡi con thơ, dậy đi con", tôi gọi. "Con đã hái những hoa này cho mẹ phải không?" Nó nở nụ cười: "Con đã nhìn thấy những hoa này bên gốc cây ngoài vườn. Con biết mẹ yêu chúng, đặc biệt những bông màu xanh dương. Tôi nói: "Con à, mẹ rất ân hận về hành động mẹ đã làm cho con hôm nay, chính ra mẹ không nên la hét con như thế". Con tôi trả lời: "Ồ, mẹ à, chuyện ấy không sao. Dù thế nào đi nữa con vẫn yêu mẹ". Tôi nói: "Con à, mẹ cũng yêu con nữa, và quả là mẹ thích những hoa này, cách riêng hoa màu xanh dương." 
Bạn có ý thức rằng nếu ngày mai chúng ta chết, công ty mà chúng ta phục vụ có thể tìm người khác để thay thế chúng ta một cách dễ dàng trong vài ba ngày. Nhưng những người thân yêu trong gia đình chúng ta vĩnh biệt, sẽ cảm thấy mất mát cho những ngày tháng còn lại của đời mình. Khi đi tới suy nghĩ đó, chúng ta thấy mình đã tự đổ chính mình vào công việc nhiều hơn là vào gia đình của riêng mình. Thực là một cuộc đầu tư dại dột, phải chăng bạn không nghĩ như thế? Vậy điều gì nằm ở đàng sau câu chuyện này?
Từ "GIA ĐÌNH" bao gồm người cha, người mẹ và con cái. Trong Anh ngữ gia đình là"FAMILY", từ này có một ý nghĩa rất sâu đậm, được diễn đạt như sau: FAMILY= (F)ATHER (A)ND (M)OTHER, (I) (L)OVE (Y)OU! Nghĩa là: CHA VÀ MẸ ƠI, CON YÊU THƯƠNG CHA MẸ. 
Chúng ta hãy gìn giữ mái ấm gia đình mình, đặt ưu tiên cho hạnh phúc gia đình. Chúng ta có thể hy sinh công ăn việc làm cho tình yêu gia đình, chứ không bao giờ làm điều trái ngược lại, nghĩa là sẳn sàng bỏ công việc để được gia đình. Vì gia đình là thiêng liêng cao quí, còn công việc chỉ là vật chất vô thường. 
Ngọc Thế
Tu Viện Majella, Baldwin Park, CA
TẬP CHÚ VÀO GIÂY PHÚT MÔI MIỆNG MỞ RA
Nếu bạn muốn nói với ai về Thiên Chúa, thì hãy nói đơn sơ với ngôn ngữ hồn nhiên, đừng dùng chữ khó khăn và nhất là tìm cách cố chinh phục; hãy đơn sơ mở miệng nói tên Chúa Giêsu…hãy nói điều mình cảm nhận. Nếu bạn chỉ biết có dăm ba lời Phúc-âm, thì cứ nói dăm ba lời ấy…
Hãy bắt đầu trực tiếp nói về Chúa Giêsu, và như thánh Phaolô từng nói, nên truyền đạt Chúa Giêsu chịu đóng đinh, chứ đừng cố tìm cho ra cái gì đó trong Phúc-âm mà bạn tin sẽ làm vừa lòng người mình nói chuyện… Hãy nói sự thật về Chúa Giêsu… nói về sự nghèo khó, về tâm hồn trong sáng, về sự đau khổ của Ngài.
Đừng bao giờ than là mình hèn yếu, nói không hay, không có tài, bập bẹ nói không ra câu ra cú, mình tội lỗi quá, tệ mạt quá không xứng để rao giảng về Chúa Giêsu.
Vì chính bạn hèn yếu, tội lỗi, bất tài, không có khả năng chuyên môn để truyền giáo, mà bạn sẽ thành công.
Vì nếu bạn vững vàng, hoạt bát và đa tài, thông hiểu thần học và trong sạch vô tội, bạn dễ có khuynh hướng tin rằng mỗi lần ai nghe mình là mình đã cải hóa được họ; nhưng Chúa lại không chuẩn nhận việc này, vì Ngài muốn sự thật được sáng tỏ: không phải bạn cải hóa kẻ khác, nhưng như thánh Phaolô đã từng nói, chính là do quyền năng của Lời Ngài. Thánh Phaolô còn nói thêm: "Khi tôi yếu hèn, bấy giờ tôi vững mạnh".
Phép lạ của việc truyền bá Tin-mừng đó là sự kiện người bình thường mở miệng loan báo. Bạn hãy mở miệng để nói, và hãy chỉ lo lắng về việc này, đừng lo phải làm gì trước đó hay việc gì xảy ra sau đó, nhưng phải tập chú ngay vào giây phút mà môi miệng bạn mở ra.
Hồng y Danneels
GIỚI TRẺ TIN YÊU
(ABBA – Lai Châu): Sáng 30/4, nhóm sinh viên công giáo Hà Nội đi lên phía Bắc 200km đến tham quan một điểm du lịch tại tỉnh Lai Châu. Tối đến, các bạn vào một chiếc nhà sàn (do công ty du lịch Lai Châu xây bằng xi măng cho du khách thuê) vừa chia sẻ, vừa cầu nguyện.
Đang lúc trao đổi sôi nổi, công an xã ập vào lập biên bản với tội danh sinh hoạt tôn giáo ngoài nơi quy định. Sau khi biên bản lập xong, các bạn sinh viên đồng thanh không ký vì thấy mình không vi phạm pháp luật. Bạn N đã nói với công an: "Là người công giáo, trước khi ngủ chúng tôi luôn luôn cầu nguyện; cho dù đi chơi, chúng tôi vẫn là người công giáo, nên vẫn cầu nguyện". Những người thi hành công vụ cho rằng vì họ đã nghe nhóm này nói về Chúa. Như vậy đối với nơi đây nói về Chúa là vi phạm pháp luật đấy, xin qúy du khách cẩn thận cho. Dẫu vậy các bạn sinh viên cuối cùng cũng chịu nộp phạt 140.000đ, vì quên mang theo giấy tờ tùy thân.
Rời Lai Châu về Hà Nội, các bạn không buồn, nhưng vui vì cảm thấy mình bắt đầu được phúc bị đau khổ vì Chúa.
H. H.


Không có nhận xét nào:

Lên đầu trang