Ông chủ làm vẻ vang cho ngôi nhà chứ không phải ngôi nhà làm vẻ vang cho ông chủ - Xixêrông

Abba! Cha Ôi (số 105)

ABBA – CHA ƠI.
ÁNH SAO TRONG ĐỜI THƯỜNG
"Ngôi lời đã làm người và ở giữa chúng ta." (Ga 1,14). Trong đêm hồng phúc, con Thiên Chúa đã hiển linh giữa loài người để nâng con người lên đia vị làm con Thiên Chúa. Ngôi lời đã Giáng Sinh không chỉ tỏ mình cho dân Israel, mà còn mặc khải cho mọi dân tộc trên thế giới để mọi người cùng tin nhận Ngài và được cứu độ.
Hình ảnh các nhà chiêm tinh ở đông phương mà ta quen gọi là ba vua – những người đại diện cho dân ngoại. Đối với họ, bầu trời là cuốn sách, tinh tú là trí thức, ánh sao lạ là điềm lành, thì Thiên Chúa cũng dùng những hình ảnh đó để mời gọi họ lên đường tìm gặp Đấng Cứu Thế. Họ đã lên đường và gặp được Đấng họ kiếm tìm: Vua bình an.

THÔNG BÁO


Chúng tôi xin thông báo đến tất cả bạn đọc và xin các bạn cầu nguyện cho chuyến đi của lớp chúng tôi đạt được nhiều ý nghĩa. Ngày mai lớp chúng tôi lên đường đến với thành phố Đà Lạt để tham dự trại tập huấn trước khi kết thúc khóa học. Trong đợt trại này chúng tôi đem hết tinh thần để tập trung vào việc huấn luyện, vì vào tháng 7 lớp chúng tôi giúp xứ cho nên đợt trại này để chúng tôi cùng học hỏi và trau dồi thêm nhiều kỹ năng. Xin quý vị cùng bạn đọc hiệp ý cầu nguyện cho lớp chúng tôi đạt được nhiều thành công trong đợt trại này. Xin chân thành cảm ơn quý vị và bạn đọc đã ủng hộ cho trang blog của lớp chúng tôi. Xin Chúa chúc lành cho tất cả mọi người và tràn đầy ơn Chúa Phục Sinh.

TẬP THỂ KHÓA XI

Abba! Cha Ôi (số 101)

"THẮP SÁNG NIỀM TIN VÀ HY VỌNG"
Trong không khí tưng bừng của một ngày hội lớn tại Giáo phận Tp.HCM, hàng ngàn bạn trẻ nô nức kéo về dự Đại Hội Giới Trẻ đầu Mùa Vọng được tổ chức tại Đại Chủng Viện Thánh Giuse vào ngày 30/11/2002.
Theo dự kiến ban đầu, số lượng đăng ký cho ban tổ chức để nhận khăn quàng, đèn, logo… ước chừng khoảng 4000 người, nhưng con số phát sinh đã lên đến khoảng 4.250 người. Đúng 15h30 cánh cổng Đại Hội bắt đầu mở, hàng ngàn bạn trẻ tiến vào sân với khăn quàng Đại Hội trên vai và nụ cười hoan hỉ trên nét mặt vui tươi… Dòng người đông đúc lần lượt xếp kín khoảng sân ồn ào vui nhộn với bầu khí tập thể hào hứng. Đến 16h hầu như trong sân không còn một chổ nào trống. Đông Quân và Huy Hoàng đã dẫn mọi người cùng bước vào phần "Khởi động" với băng reo, bài ca chủ đề của Đại Hội "Hãy thắp sáng lên", biểu ngữ "Thầy đã đến ném lửa vào mặt đất và Thầy những ước mong phải chi lửa ấy đã bùng lên" (Lc 12,49)… Cùng một số tiết mục ca múa "Điểm Tựa Giêsu", "Dòng máu Lạc Hồng"… đã khiến cho bầu khí Đại Hội bắt đầu "nóng lên". Vào nghi thức khai mạc, theo bài ca cử điệu ngày ĐHGTTG XVII, mọi người cùng chào đón Cha chủ sự tiến lên lễ đài cùng một nhóm nhỏ rước đuốc, Sách Thánh, Thánh Giá, ngọn đuốc… trong trang phục Nam – Trung – Bắc. Ngọn đuốc của Đại Hội từ tay ba bạn trẻ đại diện ba miền đã bừng lên mạnh mẽ, rực rỡ… cháy sáng cho đến những giây phút cuối cùng của Đại Hội như biểu tượng của sự bền bỉ của ngọn đèn đức tin nơi giới trẻ. Ánh sáng của ngọn đuốc như tiếp thêm lửa cho lửa lòng của tất cả các bạn trẻ đang sống chứng nhân cho Đức KiTô và đặc biệt cho các bạn trẻ đang hiện diện trong Đại Hội.

Abba! Cha Ôi (số 102)

NHÌN LẠI TRONG MÙA VỌNG
Theo ước tính về thời gian, con người đãdựa chu kỳ quay của qũy đạo xung quanh mặt trời để tính bốn mùa: Xuân – Hạ – Thu – Đông, đó là một năm. Đồng thời một năm là một tuổi của con người lớn lên. Nhưng có một điều là trên thế giới người tây phương lại tính ngày tháng theo thái dương hệ (mặt trời) cũng có nghĩa là họ tính theo tây lịch (tính theo dương), đầu năm là ngày 1/1 và kết thúc là 31/12. Còn Việt Nam và Trung quốc… lại tính ngày tháng theo mặt trăng, cũng có nghĩa là họ tính theo âm lịch (tính theo âm). Ngày đầu năm mới là ngày 1 tháng Giêng và kết thúc thường là 30 tháng Chạp, có năm kết thúc năm cũ là 29 tháng Chạp. Vậy còn năm Phụng Vụ thì sao?
Về năm Phụng Vụ đã được trên toàn thế giớI nói chung và Giáo Hội nói riêng phân biệt tây hay ta mà là một điều ước chung tính như sau: Năm Phụng Vụ có tất cả 5 màu: Mùa Vọng, mùa Giáng Sinh, mùa Chay! Mùa Phục Sinh và Mùa Thường Niên hay còn gọi là Mùa Quanh Năm. Năm phụng vụ được bắt đầu là ngày thứ nhất mùa Vọng và kết thúc là ngày Chúa nhật Chúa Kitô Vua (hay lễ Chúa Giêsu Vua vũ Trụ).

Abba! Cha Ôi (sô 103)

ĐÓN CHÚA HÀI NHI NHƯ MẸ MARIA
Lễ Giáng Sinh không còn là một lễ riêng của người Công Giáo đã từ rất lâu. Người ta dù không có đạo vẫn nô nức đón lễ Giáng Sinh bằng rất nhiều cách.
Hãy nhìn thành phố trong những ngày này… Trên phố Hai Bà Trưng, dọc đường Kỳ Đồng, trong các sân thánh đường… Khắp nơi đầy ắp những thứ chỉ dành cho lễ Giáng Sinh: chuông, đèn chớp, sao, trái châu, dây kim tuyến đủ màu, những dòng chữ lấp lánh, cây thông hang đá, tượng… Tất cả như làm bùng lên một không khí Noel vui nhộn. Hãy nhìn con đường Bùi Thị Xuân, hãy ghé con đường "xóm đạo" của Q6, Q8… Khắp nơi chăng đèn, kết sao, dựng hang đá… Nhạc Noel mở ầm ĩ trong những quán xá ven đường, các siêu thị căng những biển hiệu giảm giá đặc biệt cho lễ Giáng Sinh… Người ta đón chờ ngày Chúa đến bằng những gì sống động, thiết thực nhất, nô nức nhất.
Trong các thánh đường, những buổi chia sẻ, tĩnh tâm tổ chức liên tiếp, người ta nô nức kéo nhau đi dự… Tôi nhìn lại mình và tự hỏi, liệu có bao nhiêu người cũng như tôi, đến dự theo đúng nghĩa của từ "dự" chứ không phải đến để dọn lòng, sửa hang đá tâm hồn chờ đón Chúa đến…
Tôi ghé nhà sách Đức Mẹ trên đường Kỳ Đồng… đứng rất lâu trước hang đá đã được làm rất to, rất đẹp lồng trong chữ Noel ngay trước cửa nhà sách. Tôi chiêm ngắm và bỗng ước ao mình có được tâm tình của Mẹ Maria khi chờ đón Hài Nhi Giêsu bé bỏng…

Abba! Cha Ôi (số 104)

ĐỨC GIÊSU : QUÀ TẶNG CỦA THIÊN CHÚA – NIỀM VUI CHO CON NGƯỜI.
Niềm vui Giáng Sinh không chỉ diễn ra trong một ngày rồi kết thúc trong sự tiếc nuối, mà niềm vui ấy đã được hưởng nếm trước và còn mãi dư âm nơi chúng ta trong nỗi nhớ. Bởi niềm vui của Đại lễ không chỉ diễn ra trong bầu khí vui nhộn bên ngoài, qua những hang đá lộng lẫy, cây thông lấp lánh ánh đèn, tiếng nhạc êm tai… tạo cảm giác thích thú vui chơi cho bằng niềm vui của con người trước quyết định táo bạo của Thiên Chúa: Người đã làm người và cư ngụ giữa lòng đời mà không sợ nhiễm uế; Trái lại, Người ở giữa con người, mang lấy hết khổ đau, rác rưởi của con người vào thân thể, người tự giải mã hóa giải chúng thành gương mẫu tựa đóa sen giữa bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.
Đức Giêsu, quà tặng của Thiên Chúa cho con người, một quà tặng của tình yêu vượt quá sức tưởng tượng và trí hiểu của con người. Khi Thiên Chúa tặng quà cho con người, tức hàm chứa ý địnhThiên Chúa đã bằng lòng nhận con người làm con, để rồi qua tặng phẩm ấy con người được làm con Thiên Chúa, đã là con thì cũng là thừa kế, mà được Thiên Chúa cho thừa kế tức là đồng thừa kế với Đức Giêsu (Rm 8,17).
Niềm vui là ở chỗ đó. Niềm vui Giáng Sinh là niềm vui hồng phúc, niềm vui cứu độ, niềm vui giải thoát.

Thứ hai Tuần 4 Phục sinh 30.4.2012 "Tôi là cửa cho chiên "

Lời Chúa: Ga 10, 1-10
Khi ấy, Đức Giêsu nói rằng: “Thật, tôi bảo thật các ông: Ai không đi qua cửa mà vào ràn chiên, nhưng trèo qua lối khác mà vào, người ấy là kẻ trộm, kẻ cướp. Còn ai đi qua cửa mà vào, người ấy là mục tử. Người giữ cửa mở cho anh ta vào, và chiên nghe tiếng của anh; anh gọi tên từng con, rồi dẫn chúng ra. Khi đã cho chiên ra hết, anh ta đi trước và chiên đi theo sau, vì chúng nhận biết tiếng của anh. Chúng sẽ không theo người lạ, nhưng sẽ chạy trốn, vì chúng không nhận biết tiếng người lạ”. Đức Giêsu kể cho họ nghe dụ ngôn đó. Nhưng họ không hiểu những điều Người nói với họ. Vậy, Đức Giêsu lại nói: “Thật, tôi bảo thật các ông: Tôi là cửa cho chiên ra vào. Mọi kẻ đến trước tôi đều là trộm cướp; nhưng chiên đã không nghe họ. Tôi là cửa. Ai qua tôi mà vào thì sẽ được cứu. Người ấy sẽ ra vào và gặp được đồng cỏ. Kẻ trộm chỉ đến để ăn trộm, giết hại và phá huỷ. Phần tôi, tôi đến để cho chiên được sống và sống dồi dào.”

Lòng heo thối hay lương tâm người... thối?



Gần đây báo chí đăng tải dồn dập những tin tức về vi phạm an toàn thực phẩm thật khủng khiếp, nếu chỉ “nghe nói” có lẽ nhiều người sẽ không tin. Chắc hẳn ít nơi nào lòng tham lam và ích kỷ của con người lên tới mức đó.

Nào là thịt thối, lòng heo thối liên tiếp bị phát hiện ; nào là nhà hàng đãi khách tiệc cưới với thịt thối, khiến thực khách bỏ ra về ; nào là thịt thối vừa được cơ quan chức năng phát hiện và đem chôn thì ngay sau đó, chính lái xe bị bắt quả tang chở thịt thối đã quay lại “giải cứu” (chữ của báo chí) và đưa về nơi tiêu thụ ở Bình Dương (có địa chỉ hẳn hòi với tên của chủ cơ sở chế biến…) ; rồi khi khám xét cơ sở đã nhận 2,2 tấn thịt thối được “giải cứu” này, công an phát hiện những 7,4 thịt thối ! Nhà báo Tuổi Trẻ (số ra ngày 16.4.2012), sau nhiều đêm theo dõi, còn biết rõ “đường đi” của một “đợt” lòng heo thối từ các tỉnh miền Bắc vào Nam vào tháng 3, tập kết ở khu vực cầu vượt Sóng Thần, sau đó được chở bằng xe máy đến cở sở chế biến để phù phép thành những món “tươi ngon” cho các quán nhậu trong thành phố. Một người nhận hàng có tiếng là T. ,biệt danh là “T. dồi trường”, có nhà hàng ở đường Nguyễn Quý Yên, Quận Tân Bình.

Tin Thờ Thánh Thể

Mỗi lần Chầu Thánh Thể là mỗi là ta được nghe câu hát "ta hãy lấy đức tin bù lại, nếu giác quan không cảm thấy gì". Tại sao lại phải lấy đức tin bù lại? Làm sao để tin rằng Tấm Bánh trên bàn thờ chính là Chúa Giêsu đang hiện diện? Và tin vào sự hiện diện của Chúa ta phải sống thế nào?
Trước hết, phải nhìn nhận rằng Bí tích Thánh Thể là Bí tích cao trọng hơn hết vì chính Chúa ban chính con người của Ngài cho chúng ta, nhưng lại là Bí tích đòi hỏi ta phải giục lòng tin nhiều nhất. Cũng tấm bánh này, cũng màu sắc này, cũng mùi vị này nhưng sau lời truyền phép của linh mục đã trở thành Mình và Máu Chúa. Đâu là điểm tựa cho niềm tin này? Giở lại Kinh thánh khi Chúa Giêsu lập Bí tích Thánh Thể, thánh Maccô thuật lại như sau: "Đức Giêsu cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, rồi bẻ ra, trao cho các ông và nói: "Anh em hãy cầm lấy, đây là mình Thầy. "Và Người cầm chén rượu, dâng lời tạ ơn, rồi trao cho các ông, và tất cả đều uống chén này. Người bảo các ông: "Đây là máu Thầy, máu Giao Ước, đổ ra vì muôn người. Thầy bảo thật anh em: chẳng bao giờ Thầy còn uống sản phẩm của cây nho nữa, cho đến ngày Thầy uống thứ rượu mới trong Nước Thiên Chúa". Khi Chúa Giêsu thực hiện hành vi này Ngài không nói: đây là đại diện cho mình Thầy, là hình ảnh mình Thầy mà Chúa nói: Đây là Mình Thầy. Tức là tấm bánh mà Chúa Giêsu cầm trên tay và con người của Ngài là một hay nói cách khác tấm bánh đã trở nên Mình Chúa. Và cũng cùng một nghi thức ấy khi Chúa Giêsu cầm chén rượu và trao cho các tông đồ. Vấn đề đặt ra ở đây là Chúa Giêsu có thể làm được điều đó không? Hỏi câu này xem ra có vẻ như thừa nhưng cũng phải biết rằng Chúa Giêsu có thể làm được mọi sự cho nên việc cho tấm bánh, cho chén rượu trở nên Thịt và Máu Ngài là việc quá dễ dàng.

Vị Chân Như - Đấng Ba Lần Phúc

Thiền-truyện Nhật Bản, chuyện kể rằng:
"Một hôm, hòa thượng Tường Nhụy từ thôn Trường Cốc Bộ đi đến làng Đức Đảo để thăm vị Cương Ốc Thập Binh Vệ của Tửu Tàng Gia. Vị này rất vui mừng, tiếp đãi hòa thượng hậu hĩ. Đêm ấy hòa thượng nghỉ lại tại tư gia của Thập Binh Vệ. Sáng hôm sau ông dậy thật sớm và vui vẻ nói:
- Ở vùng Đức Đảo này không có muỗi, hay thật! Cũng đã lâu lắm rồi, đêm hồi hôm tôi mới ngủ được một giấc thật ngon lành.
Thập Binh Vệ nghe vậy thì cứ thắc mắc lấy làm lạ rằng đến tháng 11 thì làm thế nào mà chẳng có muỗi được. Trong phòng thì sách vở và đồ đạc ngổn ngang, bụi đóng đầy. Thế mà lại có treo chiếc mùng nơi đó.
- Cái mùng này có lẽ treo mãi từ hồi mùa hè đến nay, hòa thượng bảo.
Khi ấy, thập Binh Vệ thử tháo mùng xuống, đem giũ mạnh hai ba lần, thì thấy có khoảng vài con muỗi bay ra.
Ông mới vỡ lẽ hiểu được câu nói không có muỗi của hòa thượng Tường Nhụy:
Vốn tự thiên nhiên, chẳng cần trau chuốt mài giũa gì chính là chân diện mục xưa nay vậy!"
Lên đầu trang