Ông chủ làm vẻ vang cho ngôi nhà chứ không phải ngôi nhà làm vẻ vang cho ông chủ - Xixêrông
Hiển thị các bài đăng có nhãn Suy Tư. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Suy Tư. Hiển thị tất cả bài đăng

Giáng Sinh là lễ của Con Thiên Chúa đến đem an bình, sự sống và niềm vui cho con người



Thánh Gioan Tẩy Giả mời gọi chúng ta lắng nghe, tiếp nhận Lời Chúa và sống nòng cốt thế nào để lễ Giáng Sinh không chỉ như là một lễ bề ngoài, mà là lễ của Con Thiên Chúa đến để đem an bình, sự sống và niềm vui đích thực cho con người.

Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI đã nói như trên với tín hữu và du khách hành hương trong buổi đọc Kinh Truyền Tin trưa Chúa Nhật 9-12-2012. Mở đầu bài huấn dụ Đức Thánh Cha nói

Ngày 06 tháng 12 – Hai cánh cửa sổ



Từ cánh cửa sổ nhìn vào thiên nhiên, người ta có thể có nhiều cái nhìn khác nhau về cuộc sống.
Trong một vở kịch của Samuel Beckett, một nhân vật đã kể lại như sau: "Tôi biết có một tên chán đời lúc nào cũng nghĩ rằng ngày tận thế đang đến. Tôi thường đến thăm hắn trong dưỡng trí viện. Tôi nắm tay hắn và dìu hắn đến bên cửa sổ. Tôi nói với hắn: "Nhìn kìa, cả một cánh đồng bắp xanh tươi... Nhìn kìa, những cánh bướm đang phất phới. Còn gì đẹp bằng!". Nhưng hắn gỡ tay tôi ra và trở về góc phòng. Mặt mày hắn hớt hải tái mét. Tất cả những gì tôi chỉ cho hắn chỉ là một đống tro tàn xám xịt".

Lãng phí sinh mạng



Ngày nay, người ta thường nói đến sự lãng phí của con người: lãng phí điện nước, lãng phí tài nguyên, lãng phí tiền bạc, lãng phí sức khỏe… Trong bối cảnh xã hội vẫn còn nhiều người nghèo, sự lãng phí bị lên án như một tội ác.
Tuy vậy, có một sự lãng phí nguy hiểm mà ít khi được nhắc tới, đó là lãng phí sinh mạng con người. Nếu lãng phí được định nghĩa là “làm mất một cách vô ích tiền tài, sức lực, thời gian” (theo Từ điển Từ và ngữ Việt Nam) thì xem ra con người ngày nay đang lãng phí sinh mạng tới mức báo động.

Mưa Giêsu



Người đăng: DangTrinh | 04.12.2012
Lạy trời mưa xuống
Lấy nước tôi uống
Lấy ruộng tôi cày
Lấy đầy bát cơm
Đó là một đoạn trong một bài vè ngày xưa rất phổ biến. Điều đó cho thấy con người rất duy tâm, dù có thể có người chỉ miễn cưỡng vì không làm gì được và không biết cậy nhờ vào đâu nên chỉ còn biết “kêu trời”, nhưng cũng vẫn là duy tâm.

Một món quà mùa Noel làm xúc động thế giới



Anh Lawrence DePrimo 25 tuổi chỉ là một nhân viên cảnh sát thuờng ở thành phố vĩ đại New York City, vĩ đại đến nỗi người ta đặt cho nó cái hỗn danh là Big Apple (quả táo bự.) Ai đã ghé qua thành phố này thì cũng biết nó bự đến nỗi chẳng ai thèm đếm xỉa đến ai cả, cuộc sống bon chen, công việc dồn dập, mỗi người lo riêng cho cuộc sống của mình.
Do đó một hành động bác ái đột xuất của anh DePrimo đáng lẽ sẽ chẳng ai biết tới. Anh cũng nghĩ như vậy và rất đỗi ngạc nhiên khi có người đề cập đến nó. "I had no idea it was going to be such a big deal" ("Có gì mà phải nói chứ") anh cho biết như vậy.

Bức họa Ánh Sáng Thế Gian



“Lạy Chúa, xin thứ lỗi cho con, vì con đã bắt Chúa phải đứng chờ quá lâu”.
Tại nhà thờ Chánh toà Thánh Phaolô ở Luân Đôn thủ đô Anh quốc có treo một bức họa rất nổi tiếng. Trên bức họa có hình Chúa Giêsu đứng ngoài một cánh cửa với cây lá trường xuân che phủ kín mặt tường quanh cửa, trên cánh cửa không có ổ khóa, cũng không có quả nắm ở ngoài.  Nhìn bức họa, chúng ta có thể hiểu ngay là Chúa đứng ngoài cửa, Ngài gõ cửa và đứng chờ cho tới khi có ai ra mở cửa cho Chúa vào, ngoài ra không còn cách nào khác có thể đẩy cửa bước vào.  Bức họa đó mang tên là:  Ánh Sáng Thế Gian.

Những tội nhân thánh thiện


Người đăng: DangTrinh | 28.11.2012
Tội nhân mà vẫn thánh thiện. Nghe vô lý lắm. Nhưng lại vô cùng hợp lý. Tại sao? Vì ai trong chúng ta cũng đều trải qua con đường tội-lỗi-và-thứ-tha, ngay cả những người đạo đức nhất, bởi vì đối với Thiên Chúa, bất kỳ ai cũng chỉ là những tội nhân.
Có một số thánh nhân “nổi tiếng” về sa ngã, những người tội lỗi này đã thành tâm sám hối và nên thánh, đó là những “tội nhân thánh thiện”.

Bao giờ Chúa đến?


Người đăng: DangTrinh | 24.11.2012
TƯƠNG LAI XA HAY GẦN?
Ngôn ngữ nhân loại khá mơ hồ, không thể chính xác. Thậm chí cũng chỉ là tương đối trong sự chính xác. Ví dụ: Hẹn gặp nhau lúc 7 giờ, có ai đến đúng 7 giờ chưa? Thì tương lai có tương lai gần và tương lai xa, nhưng thế nào là xa và thế nào là gần? “Sẽ xảy ra” và “sắp xảy ra” đều là tương lai, nhưng “sẽ” là bao lâu và “sắp” là chừng nào? Thật là khó xác định!
Từ vài chục năm rồi, nhất là trong thời gian gần đây, có nhiều “lời tiên tri” về cuối thời. Người ta có nhiều cách “đồn thổi”, nhưng vẫn thường liên quan “ba ngày, ba đêm”. Nghe “tin đồn” về ba ngày tối thui, một anh bạn gởi mail: “Lo thì có lo, nhưng lo vẫn hơn. Điều dự đoán có thể xảy ra hoặc không, nhưng có thể thật đấy!”.

Biết mình – bước đầu tiên cho tiến trình huấn luyện linh mục, tu sĩ



Người đăng: Fx. Nguyễn | 24.11.2012
    

Biết mình là khởi đầu của mọi khôn ngoan. Ngày xưa, ở bên Đông, Lão Tử (604 TCN), triết gia người Trung Quốc quả quyết rằng: “Biết mình, biết người, trăm trận trăm thắng.” Nơi khác, chính ông khẳng định: “Biết người thì khôn, biết mình thì sáng.” Ở bên trời Tây, Socrate (469 – 399 TCN), một triết gia nổi tiếng người Hy lạp, đã để lại một sứ điệp cho con người mọi thời khi nói: “Tiên vàn bạn hãy biết mình.”

Mục tiêu đầu tiên của hành trình huấn luyện là giúp người thụ huấn biết mình. Vì thế, đào tạo là một quá trình giúp người thụ huấn trở về với chính mình để nhận biết mình, khám phá những tiềm năng và những giới hạn của bản thân. Đây là bước đầu tiên và rất quan trọng cần phải thực hiện.

Tâm tình biết ơn

Lạy Chúa! Xin cho con luôn ý thức để nhận ra những hồng ân mà Chúa đã ban cho con từng giây từng phút, để con cũng biết dâng lời cảm tạ từng phút từng giây. Xin cho con biết cảm nhận tình thương, sự hy sinh và cử chỉ yêu thương của những người chung quanh, để con biết đáp trả bằng chính tình yêu chân thành và sự hy sinh của con. Xin cho con luôn sống tâm tình biết ơn; biết ơn Chúa và biết ơn người, để cuộc đời con luôn là một bài trường ca tri ân cảm mến.

Ngày 19 tháng 11 - Một Lỗ Nhỏ Trên Vách Tường

Nhu cầu căn bản nhất của con người là yêu và được yêu. Bất cứ ai cũng cần đến tình yêu và muốn thể hiện tình yêu... Bạn có biết rằng có bao người đang cần một nghĩa cử, một nụ cười, một ánh mắt cảm thông của bạn không?
 Tại một trung tâm bài phung nọ, đa số các nạn nhân đều buồn chán vì cảm thấy bị bỏ rơi và bị mọi người xa lánh. Tuy nhiên, có một người vẫn còn biết cười và vẫn tiếp tục tạ ơn khi được giúp đỡ.

Đức tin vừa là hồng ân vừa là trách nhiệm


Dẫn Nhập:
Trong Tự sắc "Cánh cửa đức tin", Đức Bênêđictô XVI nhận xét rằng: "Trong quá khứ người ta có thể nhận ra một hệ thống văn hóa nhất thống, được đa số chấp nhận, có tham chiếu nội dung đức tin và các giá trị được đức tin gợi hứng, nhưng ngày nay, trong phần lớn các lãnh vực xã hội không còn như thế nữa, vì có cuộc khủng hoảng đức tin sâu xa nơi nhiều người" 1.
Quả thật, đúng như lời Đức Bênêđictô XVI nhận định. Chúng ta đang sống trong một thế giới đầy tiến bộ về mặt khoa học, kỹ thuật cũng như kinh tế...một số người cho rằng: niềm tin tôn giáo chỉ là một chuyện viển vông, là chuyện của những người ít học, mê tín...
Quan niệm này đang là một thách đố đối với niềm tin Kitô giáo. Phải chăng chúng ta tin vào Đấng mà chúng ta không thấy, không có cơ sở? Tin cách mù quáng...? Những biểu lộ của đức tin mang ý nghĩa gì? Và nội dung căn cốt của đức tin hệ tại đâu? Tất cả xin được trình bày sơ khảo qua bài viết này.

Lấy thiện để thắng ác

“Đừng để cho sự ác thắng được mình, nhưng hãy lấy thiện mà thắng ác.” (Rm 12,21)
Thật thú vị khi Tông đồ Phaolô đã viết những lời ấy cho những tín hữu ở Rôma, khi có những điều tương đồng khá rõ ràng giữa xã hội Rôma vào thế kỷ thứ nhất và thế giới ngày nay.
Sự ác hoành hành ở Rôma, và sự lôi kéo của nó vô cùng mạnh mẽ. Đế chế Rôma rõ ràng đã không thống trị thế giới phương Tây bằng sự cảm thông, tử tế và khiêm tốn. Sự giàu sang nằm trong tay một số ít người, và họ dùng nó để điều khiển người khác. Kẻ giàu có và quyền lực sống phung phí trong khi số đông người dân phải vất vả để tồn tại. Trác táng và truỵ lạc trở thành thói thường của một số người và bị lờ đi bởi một số người khác.

Gia đình sống năm đức tin

Mục Lục


Bài một:
ĐỨC GIÊSU KITÔ LÀ AI ?
Người hướng dẫn : Chúng ta không thể chấp nhận để cho muối trở nên nhạt và ánh sáng bị che kín (x. MT 5,13-16). Cả con người ngày nay cũng có thể tái cảm thấy nhu cầu như người phụ nữ xứ Samaria đến giếng nước để lắng nghe Chúa Giêsu, Đấng mời gọi hãy tin nơi Người và kín múc nơi nguồn mạch của Ngài vọt lên dòng nước sự sống (x. Ga 4,14) . Chúng ta phải tìm lại sở thích nuôi dưỡng mình bằng lời Chúa được Giáo Hội trung thành truyền lại, và bằng Bánh sự Sống, được trao ban để nâng đỡ các môn đệ của Chúa (x. Ga 6,51).
Thực vậy, giáo huấn của Chúa Giêsu vẫn còn vang dội mạnh mẽ ngày nay như trước đây: “ Các con hãy cố gắng làm việc không phải để được lương thực mau qua, nhưng là lương thực tồn tại mãi mãi” (Ga 6,27). Câu hỏi mà những người nghe Chúa nêu lên cũng là thắc mắc đối với chúng ta ngày này: “Chúng tôi phải làm gì để thi hành những công việc của Thiên Chúa?” (Ga 6,28). Chúng ta biết câu trả lời của Chúa Giêsu: “ Công việc của Thiên Chúa là: Anh em hãy tin nơi Đấng mà Ngài đã sai đến” (Ga 6,29). Vì thế, tin nơi Chúa Giêsu Kitô là con đường để có thể đạt tới ơn cứu độ một các vĩnh viễn.

Tin – Gặp gỡ



Khi nói về đức tin, một trong những khái niệm được Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI nhấn mạnh, đó là sự gặp gỡ của cá nhân của con người với Thiên Chúa. “Ngay từ khi bắt đầu sứ vụ Kế vị Thánh Phêrô, tôi đã nhắc nhở về sự cần thiết phải tái khám phá hành trình đức tin để ngày càng làm nổi bật niềm vui và lòng hăng say phấn khởi được đổi mới nhờ được gặp gỡ Chúa Giêsu” (Tự sắc Cửa Đức tin, số 2). Cuộc gặp gỡ với Chúa sẽ biến đổi cuộc đời của người tín hữu, giúp họ nên thánh.
Từ ban đầu của lịch sử, Thiên Chúa đã muốn gặp gỡ con người. Qua công trình sáng tạo, Ngài mời gọi con người từ hư vô đến hiện hữu để gặp gỡ và chia sẻ cho họ vinh quang của Ngài. Việc con người được tạo dựng giống hình ảnh Thiên Chúa cho thấy Chúa muốn đồng hóa với con người. Ngài tạo nên con người giống như mình, điều đó cũng có nghĩa là Ngài muốn nên giống họ. Ngài muốn gửi gắm nơi gương mặt con người dấu ấn của Ngài. Sự kiện “giống Thiên Chúa” nơi con người cho thấy Ngài hiện hữu nơi họ, đồng hành với họ trong mọi nẻo đường của cuộc sống. Sáng tạo chính là một cuộc gặp gỡ kỳ diệu giữa Thiên Chúa với con người.

Yêu thương là điều quan trọng nhất


Posted on fx.hongan on Tháng Chín 10, 2012
Kinh Thánh đề cập rất nhiều đến những mối quan hệ giữa con người với nhau và về việc phải yêu thương nhau. Đó chính là cùng đích của cuộc sống – yêu Chúa và yêu tha nhân. Mục đích cho tất cả mọi việc chính là thể hiện tình yêu thương. Đó chính là điều quan trọng nhất. Có thể bạn có được rất nhiều ơn, tài năng, nhưng nếu bạn không có tình yêu thương, tất cả đều chẳng có ích gì (x. 1 Cr 13,1-3). Và Kinh Thánh không nói đến việc bạn dành tình cảm yêu thương cho công việc hoặc cho chiếc máy vi tính bạn nhìn mỗi ngày, mà nói đến tình yêu dành cho Chúa và cho tha nhân. Và nếu bạn yêu mến Chúa, bạn cũng sẽ yêu mến tha nhân, bởi vì đó chính là cách bạn thể hiện tình yêu của bạn đối với Chúa.

Ơn gọi linh mục là câu chuyện tình yêu

CHÚA NHẬT, 09 THÁNG 09 2012 12:28 BBT WTGP HN
Ánh mặt trời chói chang vào buổi sáng thứ Bảy 30-6-2012 như lời chào mừng một biến cố trang trọng uy nghiêm diễn ra tại Nhà Thờ Chính Tòa Đức Bà nơi trung tâm thủ đô Paris của nước Pháp. Đó là lễ truyền chức linh mục cho 12 thầy phó tế.
Trước sự hiện diện của 550 Linh Mục, 400 thiếu niên thiếu nữ giúp lễ và 5000 tín hữu Công Giáo đến từ khắp nơi trong Tổng Giáo Phận Paris cũng như từ các miền xa xôi khác trên nước Pháp, Đức Hồng Y André Vingt-Trois đã chủ sự lễ truyền chức.
Giảng trong Thánh Lễ, Đức Hồng Y Tổng Giám Mục Paris nhắc nhở cộng đoàn tín hữu đừng quên sự kiện giảm sút con số Linh Mục trên toàn nước Pháp, một sự kiện mà hình như các tín hữu Công Giáo Pháp không đo lường hết mức độ nghiêm trọng. Đức Hồng Y gióng lên lời cảnh báo: "Lòng quảng đại và sự dấn thân của giáo dân trong sứ mệnh của Giáo Hội làm nên sự sinh động trong các giáo xứ và trong các hội đoàn, phong trào. Nhưng giáo dân không thể thay thế vai trò và chỗ đứng của Linh Mục. Bởi vì, sứ vụ linh mục rất cần thiết và không thể nào thay thế được! Do đó, tôi mời gọi các gia đình hãy nâng đỡ và khuyến khích con cái khi con cái được kêu gọi vào đời sống linh mục, thay vì chỉ chú ý đến sự thành công trong xã hội của con cái".

10 điều hiểu lầm về Công giáo


Người đăng: hoctran | 05.09.2012
 
Khoảng 4 năm tôi dạy học ở một trường trung học Công giáo và đã nghe những câu hỏi về đức tin. Tôi nghĩ mình đã nghe mọi kịch bản về luân lý với bất kỳ chủ đề nào, những sai lầm về thần học, và thậm chí cả những hiểu lầm về lịch sử. Đây là 10 điều hiểu lầm nhiều nhất về đức tin:
1. Vô nhiễm Nguyên tội: Tôi thường nghe học sinh thuyết phục tôi rằng Vô nhiễm Nguyên tội là nói về Chúa Giêsu.  Dĩ nhiên, khi tôi giải thích đó là nói về Đức Mẹ thì vấn đề càng “nóng” hơn.

Những “tấm bánh” giữa đời thường



Giữa đời thường
Thứ Hai, ngày 27.08.2012, Giáo hội cử hành lễ nhớ Thánh nữ Mônica. Chiều nay có khá đông bà con giáo dân tham dự Thánh lễ ở nhà thờ Đồng Tiến, Giáo hạt Phú Thọ, Giáo phận Tp. Hồ Chí Minh,  tọa lạc ở số 54 đường Thành Thái, phường 12, quận 10, Tp. Hồ Chí Minh. Hình ảnh đánh đọng tâm hồn tôi trong Thánh lễ chiều nay đó chính là lúc linh mục dâng tấm bánh thánh lên cao. Hình ảnh này làm tôi nhớ tới những “tấm bánh” giữa đời thường hôm nay.
Bạn thân mến, tấm bánh không chỉ là thức ăn nuôi sống con người. Tấm bánh còn nói đến sự cho đi và hy sinh. Cho đi để người khác được đón nhận. Hy sinh để người khác được hạnh phúc. Vậy, bạn từng cảm nhận những tấm bánh như thế bao giờ trong đời chưa? Nếu nhìn dưới góc độ này thì cha mẹ là tấm bánh cho con cái. Linh mục là tấm bánh cho đoàn chiên. Và Chúa Giêsu là tấm bánh trường sinh cho nhân loại. Vậy, những “tấm bánh” như thế được thể hiện như thế nào giữa đời thường hôm nay?

Ai là thần tượng của tôi?



Đọc bản tin trên Tuổi Trẻ Online, Thứ Bảy, 24/03/2012, tôi thấy vừa đau vừa nhục vừa thương cho các bạn trẻ quá.
Khi người trẻ quỳ xuống và hôn ghế...
“Hôm qua 10g có chạy chương trình mà chú Bi Rain gì đó (không biết gõ đúng không nhỉ) và bậu xậu của chú ta sang diễn. Bi ngồi cùng cậu nữa ghế A12, A14 trong Nhà hát lớn. Một số cô cậu nhòm thấy. Tối biểu diễn, nhiều quý nữ có vé mời vào rất sớm, xúm nhau cúi xuống ngửi, hôn cái ghế Bi ngồi”...
Mấy câu ngắn gọn trên Facebook sau đêm biểu diễn của Bi Rain - ngôi sao ca nhạc Hàn Quốc - tại Hà Nội của một chuyên gia truyền hình nổi tiếng đủ khiến nhiều người trong chúng ta, dù thờ ơ đến mấy với “văn hóa xìtin”, phải giật mình.
Lên đầu trang