Ông chủ làm vẻ vang cho ngôi nhà chứ không phải ngôi nhà làm vẻ vang cho ông chủ - Xixêrông

Chúa nhật Phục Sinh, Năm B 8.4.2012 "ÔNG ĐÃ THẤY VÀ ĐÃ TIN"


 Lời Chúa: Ga 20, 1-9
Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối, bà Maria Mácđala đi đến mộ, thì thấy tảng đá đã lăn khỏi mộ. Bà liền chạy về gặp ông Simon Phêrô và người môn đệ Ðức Giêsu thương mến. Bà nói: “Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ; và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu!” Ông Phêrô và môn đệ kia liền đi ra mộ. Cả hai người cùng chạy. Nhưng môn đệ kia chạy mau hơn ông Phêrô và đã tới mộ trước. Ông cúi xuống và nhìn thấy những băng vải còn ở đó, nhưng không vào. Ông Simon Phêrô theo sau cũng đến nơi. Ông vào thẳng trong mộ, thấy những băng vải để ở đó, và khăn che đầu Ðức Giêsu. Khăn này không để lẫn với các băng vải, nhưng cuốn lại, xếp riêng ra một nơi. Bấy giờ người môn đệ kia, kẻ đã tới mộ trước, cũng đi vào. Ông đã thấy và đã tin. Thật vậy, trước đó, hai ông chưa hiểu rằng: theo Kinh Thánh, Ðức Giêsu phải trỗi dậy từ cõi chết. 

Tình yêu Chúa nâng đỡ cuộc sống gia đình


WHĐ (07.04.2012) – Tối thứ Sáu Tuần Thánh 06-04, Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI đã chủ sự Đàng Thánh giá tại đấu trường Colosseum Roma. Tiếp nối các bài suy niệm của ông bà Danilo Zanzucchi thuộc phong trào Focolare những người sáng lập phong trào Gia đình mới, Đức Thánh Cha đã ngỏ lời với mọi người tham dự. Tập trung suy tư v gia đình, ĐTC nói: Những khi gặp thử thách đau khổ, chúng ta không cô độc, gia đình không cô độc. Chúa Giêsu hiện diện và yêu thương nâng đỡ chúng ta bằng ân sủng của Ngài ban sức mạnh cần thiết để đón nhận, hy sinh và vượt qua mọi trở ngại”.

Linh mục không được sống cho mình


WHĐ (07.04.2012) – Sáng thứ Năm Tuần Thánh 05-04, Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI đã chủ sự Thánh Lễ truyền Dầu tại Vương cung thánh đường thánh Phêrô và ngỏ lời đặc biệt với các linh mục trong bài giảng trong ngày kỷ niệm Chúa Kitô thiết lập chức linh mục. Khoảng 1600 linh mục của giáo phận Roma đã có mặt tại nhà thờ để nghe lời giáo huấn của Đức Thánh Cha lặp lại lời hứa của mình khi cử hành phụng vụ thứ Năm Tuần Thánh.
Nói về tình trạng đáng buồn của Giáo Hội ngày nay, ĐTC đã đề cập trực tiếp đến lời kêu gọi bất tuân phục do một nhóm linh mục ở Áo đưa ra gần đây, kêu gọi thay đổi giáo huấn về việc truyền chức linh mục cho phụ nữ và các khía cạnh truyền thống khác của Huấn quyền.

Vực Thẳm Mọc Cánh


 
"Hosana! Hosana..." Mọi người vỗ tay reo mừng khi Chúa Giêsu vào thành Giêrusalem... "Hosana! Hosana..." Mọi người đồng loạt giơ cao nắm đấm, phồng mang trợn má thét lên: "Đóng đinh nó đi! Đóng đinh nó đi!"

Hỏi ai khi làm người, mà không ít là một lần có cảm giác bị bỏ rơi, bị khước từ, bị chà đạp, bị dập nát... Đã làm người, ai cũng có lần đau đáu tận con tim, từ những bạc bẽo và phản bội của chính đồng loại mình. Thi sĩ "điên" Bùi Giáng thật sâu sắc khi cho biết kiếp người như vóc dáng người con gái giữa đêm đen lầm lũi lê bước trên cuộc đời trớ trêu này:
"Em con gái, hai bàn chân em bước,
 Hai tay em, ôm buồng phổi em ho."

TỪ NƠI HANG MỘ TRỐNG


 CN PHỤC SINH
  • Lễ đêm : ( Mc. 16: 1-8 )
  • Lễ ngày : ( Ga. 20: 1-9)
 
  Để tỏ lòng thương tiếc người quá cố, cũng như mọi người, ông Năm cũng thả lên quan tài một bông hoa, một nắm đất. Nắp thiên đóng lại. Thế là ngàn thu vĩnh biệt để rồi mục nát với thời gian…Những tiếng khóc, những tiếc thương, những giọt nước mắt…  đã cùng với người quá cố đi vào lòng đất. Mọi người lần lượt ra về… Không gian nghiã trang như đi vào vắng lạnh. Ngoái lại nhìn phần mộ lần cuối, ông uể oải ra về. Từ ngày người bạn thân ra đi, ông cứ miên man nghĩ đến cái chết, và tự hỏi: Chết là gì nhỉ?
 
Chết, hết giận hết hờn hết oán than
Chết, hết cười hết khóc hết lo toan
Chết, thiên thu giấc ngủ không mơ mộng  
Chết, đêm tối lãng quên với thế gian
Chết, buông lỏng bàn tay thôi nắm chặt
Chết, đôi môi khép kín hết than van                     
Chết, tro tàn một nắm trong lòng đất
Chết, thoát XÁC ngục tù, TÂM  hỉ hoan
 
Số phận của thân xác con người sau cái chết là như thế đó!

Cảm Tạ Chúa Kitô Phục Sinh

 
Nhân Loại chúng con trên toàn khắp địa cầu Dâng lên Thiên Chúa lời cảm tạ và lòng biết ơn sâu xa vì Chúa Giêsu đã Phục Sinh.  Lời lẽ và chữ nghĩa của chúng con xem ra chẳng đủ và chẳng thể nào Cám Ơn Chúa sao cho vừa so sánh với Tình Yêu của Ngài đã và luôn dành cho chúng con.

Từ nay chúng con là con người mới vì Tin Tưởng có Chúa luôn hiện diện, đồng hành, và ở cùng chúng con, bây giờ và mãi mãi.  Chúa KiTô Phục Sinh sẽ đem lại cho chúng con Hy Vọng, Hạnh Phúc, Sức Sống, Bình An, và Sức Mạnh để chúng con có thể vượt qua và chấp nhận những khó khăn hằng ngày mà chúng con sẽ gặp phải và đối phó trong tâm tình muốn trở thành môn đệ được Chúa yêu mến. 

Ánh sáng Chúa Kitô

Chúa Nhật Phục Sinh (April 08-2012)
 
 
Trong Nghi Thức Phụng Vụ Vọng Phục Sinh, khi rước cây nến Phục Sinh đã được làm phép và thắp sáng vào trong nhà thờ, linh mục chủ tế đọc hay hát ba lần lời tung hô “Ánh Sáng Chúa Kitô” và cộng đoàn cùng hân hoan đáp lại “Tạ ơn Chúa”. Từ đó, cây nến Phục Sinh chiếm một vị trí quan trọng trên cung thánh và luôn được cung kính như biểu tượng của chính Chúa Kitô-Đấng là chính Ánh Sáng đem lại sự sống đời đời.

Phút Cuối

(Thứ Sáu Tuần Thánh, năm B)
Thứ Sáu Tuần Thánh là đỉnh cao của Ơn Cứu Độ, đặc biệt là Giờ Thứ Chín (tức 15 giờ), giờ của Lòng Chúa Thương Xót.
Lúc hấp hối là “phút cuối” của một con người, là lúc xúc động nhất đời người – dù người đó đáng yêu hay đáng ghét. Càng xúc động hơn khi thấy người hấp hối chịu đau nhức quằn quại từng cơn, có những người toát mồ hôi hột nhưng âm thầm chịu đựng, có những người phải la hét dữ dội. Và phút cuối là lúc người ta nói thật nhất.
Chúa Giêsu có 2 bản tính: Thiên tính và nhân tính. Và theo nhân tính, Ngài cũng rất đau đớn vì đã kiệt sức do đòn roi, vác Thập giá lên đồi, té lên té xuống nhiều lần, chịu đói khát, bị những gai nhọn đâm thấu đầu, bị đinh ghim chặt chân tay và lưỡi đòng đâm thâu tim. Rất đau đớn. Thân xác Ngài chảy ra đến giọt Máu và giọt Nước cuối cùng!
CON CHIÊN HIỀN LÀNH…
Thiên Chúa xác định: “Người tôi trung của Ta sẽ thành đạt, sẽ vươn cao, nổi bật, và được suy tôn đến tột cùng” dù cho “tôi trung của Ta mặt mày tan nát chẳng ra người, không còn dáng vẻ người ta nữa” (Is 52:13-14). Nhưng mọi người đều phải sửng sốt. Người tôi trung đó làm cho muôn dân phải sững sờ, vua chúa phải câm miệng” (Is 52:15). Người tôi trung đó là Đức Kitô, cũng chính là Người-Tôi-Tớ-Đau-Khổ, “như chiên bị đem đi làm thịt, như cừu câm nín khi bị xén lông, Ngài chẳng mở miệng kêu ca” (Is 53:6; Cv 8:32).

Mầu Nhiệm Kẻ Phản Bội

Trình thuật rửa chân cho thấy có hai cách ứng xử khác nhau của con người trước hồng ân, thể hiện qua hành động của Giuđa và Phêrô. Ngay sau khi khuyên bảo hãy theo gương của Người, Đức Giêsu bắt đầu nói về Giuđa. Gioan bảo ta về điều này rằng Đức Giêsu cảm thấy tâm hồn xao xuyến và chứng thực: “Thật, Thầy bảo thật anh em: có một người trong anh em sẽ nộp Thầy” (Ga 13,21).
Gioan ba lần nói về Đức Giêsu cảm thấy tâm hồn “xao xuyến “: bên mồ Lazarô (11,33. 38), vào “Chủ nhật Lễ Lá” sau khi nói về hạt lúa mì chết đi trong một khung cảnh gợi nhớ đến Ghétsêmani (12,24–27), và lần cuối cùng ở đây. Đây là những giây phút Đức Giêsu chạm trán sự uy hùng của tử thần và cọ xát với quyền lực của bóng tối, mà nhiệm vụ của Người là vật lộn với nó và chiến thắng. Ta sẽ trở lại sự “xao xuyến” tâm hồn của Đức Giêsu khi ta xem xét đêm trải qua trên Núi Cây Dầu.

Giọt nước mắt

Ai sinh ra cũng khóc. Đứa bé khóc được là thân nhân vui mừng, đứa bé không khóc thì thân nhân… lo. Vậy khóc là “tín hiệu tốt” chứ không phải là cười.
Rồi khôn lớn dần, trong cuộc sống, ai cũng đã từng hơn một lần rưng rưng nước mắt hoặc đầm đìa nước mắt. Mà nói đến nước mắt là nói đến trạng thái khóc. Thường thì khóc là thể hiện tâm trạng buồn. Nhưng cũng có thể khóc vì vui, như thi hào Nguyễn Công Trứ mô tả: “Khi vui muốn khóc, buồn tênh lại cười”. Buồn mà lại cười, đó là lúc người ta quá buồn, buồn muốn phát điên, buồn muốn khóc, và rồi khóc đến cạn nước mắt. Có thể đó là “cái bí ẩn” trong cách nói của người Việt Nam thường nói: “Buồn cười quá!”.
Lên đầu trang