Ông chủ làm vẻ vang cho ngôi nhà chứ không phải ngôi nhà làm vẻ vang cho ông chủ - Xixêrông

Các bài suy niệm & chú giải Tin Mừng Chúa nhật II mùa Vọng, năm C



Posted on fx.hongan on Tháng Mười Hai 5, 2012

Lời Chúa: Br 5,1-9; Pl 1,4-6. 8-11; Lc 3,1-6

Tin Mừng Lc 3: 1-6

Năm thứ mười lăm dưới triều hoàng đế Ti-bê-ri-ô, thời Phong-xi-ô Phi-la-tô làm tổng trấn miền Giu-đê, Hê-rô-đê làm tiểu vương miền Ga-li-lê, người em là Phi-líp-phê làm tiểu vương miền I-tu-rê và Tra-kho-nít, Ly-xa-ni-a làm tiểu vương miền A-bi-lên, Khan-na và Cai-pha làm thượng tế, có lời Thiên Chúa phán cùng con ông Da-ca-ri-a là ông Gio-an trong hoang địa. Ông liền đi khắp vùng ven sông Gio-đan, rao giảng kêu gọi người ta chịu phép rửa tỏ lòng sám hối để được ơn tha tội, như có lời chép trong sách ngôn sứ I-sai-a rằng: Có tiếng người hô trong hoang địa: hãy dọn sẵn con đường cho Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để Người đi. Mọi thung lũng, phải lấp cho đầy, mọi núi đồi, phải bạt cho thấp, khúc quanh co, phải uốn cho ngay, đường lồi lõm, phải san cho phẳng. Rồi hết mọi người phàm sẽ thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa. Đó là lời Chúa.

Cảm nhận nỗi lòng của những người nơi bệnh viện

Những ngày đầu bác tôi nhập viện, nhiều người thân quen thường xuyên lui tới Trung Tâm Ung Bướu Tp. Hồ Chí Minh hay gọi điện thăm hỏi. Bệnh viện này lúc nào cũng chật kín người, bệnh nhân đến từ khắp đất nước. Vì vậy, tuy cơ sở hạ tầng đã cũ kỹ (đang trong giai đoạn tu sửa, nâng cấp) nhưng số bệnh nhân lại cứ gia tăng. Ngày cũng như đêm, không gian bệnh viện lúc nào cũng xao động, tấp nập người lui tới. Ngồi uống cà phê ở một quán nhỏ đối diện bệnh viện, hay khi đi thăm bệnh mới thấy những nỗi niềm sâu kín và đầy cảm động của những người ở đây: Bệnh nhân và người thân quen với họ.

Các bài suy niệm Lễ Đức Maria Vô Nhiễm Nguyên Tội



Người đăng: DangTrinh | 05.12.2012
Bài 1. Lịch sử Lễ Đức Maria Vô Nhiễm Nguyên Tội
Lm Thêôphilê
Từ thế kỷ thứ VIII, bên Giáo hội Đông Phương đã mừng lễ “Thánh Anna thụ thai, mẹ của Theotokos (Mẹ Thiên Chúa)” vào ngày 9 tháng 12 hàng năm. Ý nghĩa lễ này dựa vào Ngụy Thư “Tiền Tin Mừng của thánh Giacôbê”. Bà Anna sau một thời gian dài son sẻ đã được thiên thần báo tin thụ thai như dấu chỉ tình thương của Thiên Chúa. Ý lễ được lan qua Tây phương nhất là tại Ý, Aùi Nhĩ Lan và Anh thành lễ “Đức Maria thụ thai”. Tại thành Naples (Ý) vào thế kỷ thứ IX, ngày lễ được khắc vào lịch bằng đá hoa cương. Và năm 1050, Đức Giáo Hoàng Léon IX huấn dụ các tín hữu mừng kính Đức Trinh nữ thụ thai như Giáo Hội Đông phương đã làm.

Sám hối là món quà quý giá nhất



Người đăng: hoctran | 05.12.2012
Người Hồi Giáo Ảrập có kể một giai thoại nói về sám hối rất hay: một ngày kia, Đức Thánh Ala cho gọi một thiên sứ đến và bảo: “ngươi xuống trần gian kiếm cái quý giá nhất của con người và mang về đây cho Ta”. Thiên sứ ra đi thi hành mệnh lệnh. Lần đầu tiên, ngài mang về cho Đức Thánh Ala một bình máu của các chiến sĩ mà ngài hứng được trong trận chiến giữa người Hồi và người Ấn Giáo (đó là máu của các vị tử đạo theo quan niệm của người Hồi Giáo). Lần thứ hai thiên sứ mang về là hương thơm của lòng biết ơn mà người dân dành cho vị trưởng làng qua cái chết của ông. Cả hai lần, Đức Thánh Ala rất vui, vì đó là những điều quý ở trần gian mà sứ thần tìm kiếm được. 

Tìm hiểu Sách GLHTCG – Bài 21. Sự dữ



Phần I: TUYÊN XƯNG ĐỨC TIN
Bài 21. SỰ DỮ
“Xin giải thoát chúng con khỏi sự dữ”. Chúa Giêsu dạy chúng ta cầu nguyện như thế (GLHTCG số 2850). Thế nhưng chúng ta cần được giải thoát khỏi sự dữ nào? Trong Kinh Lạy Cha, chúng ta thưa: “Lạy Chúa, xin giải thoát chúng con khỏi mọi sự dữ”. Lời cầu xin này nói đến mọi sự dữ, cả thể lý lẫn thiêng liêng. Trong lời cầu nguyện của Hội Thánh còn kê khai rõ ràng “đói kém, dịch bệnh, chiến tranh” (số 2327).

Thứ năm Tuần 1 Mùa Vọng 6.12.2012 "Xây trên nền đá"


Lời Chúa: Mt 7, 21.24-27
Khi ấy Chúa Giêsu nói với môn đệ rằng: “Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: ‘Lạy Chúa! lạy Chúa!’ là được vào Nước Trời cả đâu! Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Ðấng ngự trên trời, mới được vào mà thôi. Vậy ai nghe những lời Thầy nói đây mà đem ra thực hành, thì ví được như người khôn xây nhà trên đá. Dù mưa sa, nước cuốn, hay bảo táp ập vào, nhà ấy cũng không sụp đổ, vì đã xây trên nền đá. Còn ai nghe những lời Thầy nói đây, mà chẳng đem ra thực hành, thì ví được như người ngu dại xây nhà trên cát. Gặp mưa sa, nước cuốn hay bão táp ập vào, nhà ấy sẽ sụp đổ, sụp đổ tan tành.”

Vượt qua cảm giác bị tổn thương



Tất cả chúng ta đều có lúc cảm thấy thất vọng và có những cảm giác bị hắt hủi, bị loại trừ, và điều đó càng thể hiện rõ sau sự đổ vỡ trong một mối quan hệ nào đó. Tuy nhiên, là những tín hữu đã được tái sinh, chúng ta có được một nguồn trợ lực từ Lời Chúa - có thể mang đến sự ủi an và suy nghĩ thông suốt về mọi hoàn cảnh.
Bị một người nào đó hắt hủi không đồng nghĩa với việc chúng ta không tốt hay không đáng yêu. Nhưng chúng ta có thể để cho sự hắt hủi ấy quyết định cách chúng ta cảm nhận và để cho cảm nhận ấy bóp méo suy nghĩ của mình về bản thân; hoặc chúng ta có thể chọn cách để nó lại đằng sau và tiến lên phía trước, dựa trên cơ sở của điều gì đó bền vững hơn rất nhiều.

Lãng phí sinh mạng



Ngày nay, người ta thường nói đến sự lãng phí của con người: lãng phí điện nước, lãng phí tài nguyên, lãng phí tiền bạc, lãng phí sức khỏe… Trong bối cảnh xã hội vẫn còn nhiều người nghèo, sự lãng phí bị lên án như một tội ác.
Tuy vậy, có một sự lãng phí nguy hiểm mà ít khi được nhắc tới, đó là lãng phí sinh mạng con người. Nếu lãng phí được định nghĩa là “làm mất một cách vô ích tiền tài, sức lực, thời gian” (theo Từ điển Từ và ngữ Việt Nam) thì xem ra con người ngày nay đang lãng phí sinh mạng tới mức báo động.

Mưa Giêsu



Người đăng: DangTrinh | 04.12.2012
Lạy trời mưa xuống
Lấy nước tôi uống
Lấy ruộng tôi cày
Lấy đầy bát cơm
Đó là một đoạn trong một bài vè ngày xưa rất phổ biến. Điều đó cho thấy con người rất duy tâm, dù có thể có người chỉ miễn cưỡng vì không làm gì được và không biết cậy nhờ vào đâu nên chỉ còn biết “kêu trời”, nhưng cũng vẫn là duy tâm.

Mưa



Người đăng: DangTrinh | 04.12.2012
Cuối năm mà nói chuyện Mưa thì thật là quá lỗi thời. Nhưng có thể chính cái “lỗi thời” đó lại có thể khiến chúng ta biết ơn Mưa, vì hết Mưa nên trời oi ả và nóng bức quá!
Thật vậy, nếu không có Mưa thì chúng ta chết hết. Tại sao? Vì Mưa đổ xuống cho chúng ta, dù mưa nhỏ hay Mưa to, thậm chí chỉ là Mưa bụi hoặc Mưa phùn. Chính Mưa tăng làm độ ẩm cho đất, và thời tiết cũng khả dĩ trở nên mát mẻ hơn. Nói chung, Mưa rất cần cho mọi sinh vật, cần cho đất đai, cần cho môi trường. Nhưng có khi Mưa… phát ghét. Mưa cũng khổ, cũng có kẻ ghét và người thương!
Lên đầu trang