Ông chủ làm vẻ vang cho ngôi nhà chứ không phải ngôi nhà làm vẻ vang cho ông chủ - Xixêrông

Những tương đồng lạ lùng

 
LỄ HAI THÁNH TÔNG ĐỒ PHÊRÔ VÀ PHAOLÔ
Giáo hội mừng kính hai Thánh Tông đồ, hai cột trụ Giáo hội cùng chung một ngày. Hai con người khác nhau từ cá tính đến thân thế nhưng có rất nhiều cái chung.Cùng chung một ơn gọi từ Chúa Kitô. Cùng chung một niềm tin vào Chúa Kitô. Cùng chung một sứ mạng Chúa Kitô trao phó. Và cuối đời cùng chịu tử đạo vì Chúa Kitô tại Roma. Cùng chia sẽ một niềm tin, cùng thi hành một sứ mạng, Chúa Kitô đã đã đưa hai Ngài đến một cùng đích, một vinh quang đội triều thiên khải hoàn. Cùng trở thành nền móng xây toà nhà Giáo hội. Cùng trở nên biểu tượng hiên ngang của niềm tin Công Giáo. Hai Thánh Tông Đồ được Giáo hội mừng chung vào một ngày lễ 29 tháng 6.

Vấp ngã

THỨ SÁU, 29 THÁNG 06 2012 15:37 BBT WTGP HN 
P. Vinh Sơn
Viết về người con gái đất Nam Định Lâm Thị Hường

- Cháu đồng ý.
- Vậy anh chị ký vào biên bản này.
- .....
Hai vợ chồng trẻ bước ra khỏi tòa án, mỗi người mang một tâm sự riêng. Mỗi người nuôi một ý nghĩ riêng. Cả hai bước đi, mỗi người một ngả. Những bước đi vội vã như chạy trốn. Mặt họ cúi gằm xuống như không muốn nhìn ai.
Riêng Hường, người vợ trẻ mới 18 tuổi đời. Người phụ nữ chưa gột hết lớp ngây ngô của tuổi thiếu niên. Hường bước đi như chạy, nhưng không biết mình đang chạy trốn cái gì! Hường chỉ cảm thấy một sự tức giận đến nghẹn cổ. Hình như có cái gì đó gian trá, xảo quyệt trong vụ án li dị của hai vợ chồng Hường.
Thế là chấm hết một cuộc tình! Thế là sụp đổ một thần tượng!? Thần tượng có dáng dấp của diễn viên Hàn Quốc!

Tôi có tự do?



Người đăng: DangTrinh | 29.06.2012 


Tác giả J. Q. Tomanek
Trầm Thiên Thu
chuyển ngữ từ IgnitumToday.com
Có nhiều lý do để trở thành người Công giáo. Tính lịch sử của các Phúc âm, cách dùng lý luận dẫn đến đức tin, một trải nghiệm thần bí, vẻ đẹp trong các loại hình nghệ thuật, cuộc gặp gỡ một thánh nhân, và nhiều nữa…
Đối với tôi, một trong các lý do đó là sự tự do mà tôi trải nghiệm khi tôi thực hành đức tin của mình. Dù không là thầy dạy cách sống đạo đức, chúng ta vẫn phải xác định ngày nay quan trọng về cách hiểu kho tàng đức tin vô giá. Nhưng ngày nay, nhiều người hiểu sai đức tin chung và nghĩ rằng vị trí cao nhất trong Giáo hội là làm linh mục, giám mục hoặc giáo hoàng. Với ảnh hưởng của Thánh Josemaria Escriva (*), mọi người được giới thiệu về lời mời gọi thánh hóa. Trước đây không phải không là giáo huấn chung, mà chỉ không được giảng dạy thường xuyên. Với đà tiến của chủ nghĩa tục hóa, tôi cho rằng thời của Thánh Escriva vẫn thích hợp. Thánh Escriva nhắc cho thế giới biết rằng mọi thứ đều có thể được thánh hóa. Thiên Chúa không chỉ cho các giáo hoàng, hồng y, giám mục, linh mục, tu sĩ vào Thiên đàng, mà Ngài mời gọi mọi người, bất kể giai cấp hoặc ngành nghề nào.

Thay đổi trong nghi thức trao dây Pallium cho các tân Tổng giám mục



WHĐ (28.06.2012) /VIS – Ngày 27 tháng Sáu 2012, Văn phòng Báo chí Tòa Thánh đã đưa ra bản thông báo giải thích về sự thay đổi trong nghi thức trao dây pallium cho các Tổng giám mục chính tòa, diễn ra hng năm vào ngày 29 tháng 6, lễ Thánh Phêrô và Thánh Phaolô Tông Đồ.

Hoán cải vì Tin Mừng

Hai khuôn mặt, một tâm tình
Ngay trong những chương đầu của sách Tin Mừng, thánh sử Matthêu đã thuật lại việc Chúa Giêsu kêu gọi hai anh em Phêrô và Anrê khi đó đang quăng chài xuống biển: “Hãy theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh thành những kẻ lưới người như lưới cá”. Rồi Matthêu ghi nhận, “Lập tức hai ông bỏ chài lưới mà đi theo Người” (4,18-20). Như thế, Phêrô đã được Chúa gọi từ rất sớm. Tin Mừng Gioan cũng khẳng định Phêrô là một trong những môn đệ đầu tiên của Chúa Giêsu (1,40-42). Nhưng điều lạ lùng là ở tận cuối sách Tin Mừng thứ tư, tiếng gọi “Hãy theo Thầy” mới được cất lên, sau khi Phêrô tuyên xưng tình yêu và Đấng Phục sinh báo trước cho ông biết ông phải chết cách nào để tôn vinh Thiên Chúa (21,15-19). Như thế, thánh Phêrô được gọi đến hai lần, và lần gọi thứ hai chỉ đến sau những trải nghiệm về sự yếu đuối của bản thân và đường lối lạ lùng của Thiên Chúa. Nói cách khác, tiếng gọi lần thứ hai hàm chứa sự hoán cải.

Đối thoại trong sự tôn trọng lẫn nhau



WHĐ  (28.06.2012) – Mới đây, Đức hồng y Fernando Filoni, Bộ trưởng Bộ Truyền Giảng Tin Mừng cho Các Dân Tộc, đã dành cho nguyệt san 30 Giorni một cuộc phỏng vấn, trong đó ngài đề cập đến một số vấn đề quan trọng và tế nhị trong đời sống Giáo Hội.
Trong giai đoạn Đặng Tiểu Bình chủ trương chính sách mở cửa cho Trung Quốc, Đức hồng y Filoni là sứ thần Tòa Thánh tại Hồng Kông; vì thế từ lâu ngài đã biết đến tình hình Giáo Hội tại Trung Quốc. Được hỏi về tình trạng chia rẽ của người công giáo tại Trung Hoa lục địa, ngài nói: “Sự chia rẽ không phát xuất từ cách làm việc của Giáo Hội nhưng từ những hoàn cảnh lịch sử và chính trị. Đó là một hoàn cảnh nhiều khó khăn và đau khổ. Cần phải giúp đỡ Giáo Hội tại Trung Quốc, cả Giáo Hội được gọi là hầm trú và Giáo Hội được đặt tên không đúng là Giáo Hội yêu nước. Cả hai cộng đoàn giáo hội này cần hiệp nhất lại trong Chúa Kitô”.

Cổ võ ơn gọi linh mục là một thách đố thường xuyên cho Giáo Hội

WHĐ (26.06.2012) / VIS – Sáng 25 tháng Sáu, một cuộc họp báo đã được tổ chức tại Văn phòng báo chí Tòa Thánh để trình bày tài liệu Hướng dẫn Mục vụ Cổ võ Ơn gọi Linh mục. Chủ trì cuộc họp báo là Đức hồng y Zenon Grocholewski - Bộ trưởng Bộ Giáo dục Công giáo, Đức Tổng giám mục Jean-Louis Brugues OP - Thư ký, và Đức ông Angelo Vincenzo Zani - Phụ tá thư ký.

Môi trường sống có ảnh hưởng tới Thánh Phêrô và Phaolô

Ngày nay, người ta nói tới “môi trường” ảnh hưởng tới con người sống trong môi trường đó rất nhiều: sức khỏe, đạo đức v.v…, ngày xưa vẫn có.
Câu truyện chọn “đất cho con sống” của bà mẹ Thầy Mạnh Tử thời xưa vẫn con nóng hội đối với thời nay: bà sống ở gần nghĩa trang, bé Mạnh Tử bắt chước người ta đào huyệt, bắt chước người ta lăn ra khóc thảm thương, dời nhà đi sống gần chợ, bé Mạnh Tử bắt chước buôn bán, ăn nói gian dối, lại dời nhà đến bên cạnh trường học, bé Mạnh Tử bắt chước người ta sống lễ phép, học hành chữ nghĩa, bà mừng…
Thánh Barnaba sống ở Sip (Chypre), thánh Phaolô sống ở Tarxô vùng đất dân ngoại đối với Do thái mặc dầu cũng có người Do thái sống ở đó. Phải tiếp xúc với dân ngoại thờ nhiểu thứ thần, đời sống luân lý của dân ngoại đầy thứ “dâm ô” v.v…, nhưng các ngài đã sống là “sống với người ta” nên phải chấp nhận con ngừời của họ. Chắc chắn là không thể gọi họ là “đồ chó”, coi họ như chó mà Chúa Kytô cũng thỉnh thoảng nhắc đế: “Không nên lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con”(Mt 15, 26).

Hai con người, một nhân cách (Lễ kính Thánh Phê-rô và Thánh Phao-lô)

Con người sống ở trên đời thì cái “nhân tính” (人性: đức tính, tính chất, bản tính của con người) là do Trời (Thiên Chúa) ban tặng, ai cũng như ai (人之初性本善: “nhân chi sơ tính bản thiện”: Người mới sinh tính vốn lành); nhưng cái nôi, cái môi trường mà hạt giống “nhân tính” đó được gieo vào thì lại mỗi người mỗi khác và vì thế nhân tính thì giống nhau nhưng “nhân cách” (人格) có thể khác nhau (Từ nguyên: Theo tâm lí học thì “nhân cách” chỉ tính cách riêng biệt của từng cá thể trong lịch trình sinh hoạt đối với chính mình, người khác, sự, vật, hoàn cảnh; còn theo pháp luật thì “nhân cách” chỉ tư cách của chủ thể về phương diện quyền lợi và nghĩa vụ). Tuy nhiên, có 2 con người được sống ở 2 môi trường khác nhau, được giáo dục bởi 2 chiều hướng khác nhau, nhưng lại có chung một nhân cách: Đó là Thánh Phê-rô và Thánh Phao-lô, mà Giáo Hội mừng kính cách trọng thể vào ngày 29/6 hàng năm.

Khối óc và Trái tim

Phụng vụ công giáo mừng kính chung trong ngày 29-6 hai vị thánh: Phêrô và Phaolô. Các ngài được sánh ví như hai yếu tố căn bản làm nên tòa nhà Giáo Hội: Phêrô là nền đá, Phaolô là trụ đồng. Nhờ nền đá mà móng nhà chắc chắn, nhờ trụ đồng mà tòa nhà vững vàng. Hơn hai ngàn năm trôi qua, biết bao sóng gió bão táp không thể làm chuyển lay căn nhà Giáo Hội. Suốt bề dày lịch sử, biết bao phong ba dồn dập không thể tiêu hủy công trình của Chúa Kitô.
Lên đầu trang